Barbara R.Jones-Kavalier và Suzanne L.Flannigan (Mỹ Hằng lược dịch - Tạp chí EDUCAUSE Quaterly số 2/2006)Báo Lao Động
Trước thế kỷ 21, "biết chữ" được định nghĩa là khả năng biết đọc biết viết của một người. Nhưng bây giờ, trong thế kỷ 21 của chúng ta - xã hội đang tiến nhanh như vũ bão, bị bao bọc bởi truyền thông, được tự động hoá rất nhiều - thì đòi hỏi phải có một kiểu biết chữ mới, một kiểu biết chữ được định nghĩa rộng rãi hơn nhiều so với khả năng đọc và viết thông thường.Hiểu biết về kỹ thuật số và hình ảnh là làn sóng tiếp theo của sự chuyên môn hoá giao tiếp. Phần lớn mọi người sẽ có những công nghệ ngay đầu ngón tay của họ để không chỉ giao tiếp mà còn sáng tạo, thao tác, thiết kế và hiện thực hoá.
Trẻ em học những kỹ năng này như một phần cuộc sống của chúng, như học ngôn ngữ mà chúng vẫn học nhưng không nhận ra rằng mình đang học. Còn người lớn nào không lớn lên cùng công nghệ thì vẫn tiếp tục thích nghi dần dần. Người lớn tiếp cận khái niệm "biết chữ" mới giống như khi họ học một thứ tiếng nước ngoài, vừa phức tạp, vừa đầy dấu hỏi.Khái niệm "biết chữ" mới và giáo dụcCảnh tượng phổ biến hiện nay là một lớp học với toàn sinh viên hiểu biết về kỹ thuật số, lại do các giảng viên lúng túng về công nghệ và suy nghĩ theo khuôn phép giảng dạy. Mặc dù người ta có đủ tiền để mua thiết bị mới, để xây dựng các lớp học được nối mạng, đặt hàng các phần mềm hiện đại, thì cũng rất ít cơ quan giáo dục nào đã phát triển được những kế hoạch tổng thể về công nghệ để cụ thể hoá các mục tiêu học hành bằng công nghệ, đảm bảo sự hội nhập thành công về công nghệ, thúc đẩy sự hiểu biết về kỹ thuật số và hình ảnh của sinh viên.... Sinh viên chúng ta là công dân của không gian ảo. Họ hiểu rất rõ về kỹ thuật số. Ngày nay, những kỹ năng công nghệ truyền thông mới sẽ làm cho bảng viết phấn và màn hình chiếu với bút không còn chiếm ưu thế nữa...
Thách thức lớn nhất là vượt qua sự lôi cuốn nhất thời của công nghệ để giảng dạy một cách thực sự. Sử dụng cùng những kỹ năng đã dùng từ nhiều thế kỷ qua - phân tích, tổng hợp, đánh giá - chúng ta phải nhìn vào sự hiểu biết số như một lĩnh vực khác...Sự hiểu biết kỹ thuật số và thị giácĐể kết nối thành công các con số ở bất kỳ cấp nào trong không gian ảo, chúng ta phải hiểu biết cả về kỹ thuật số và hình ảnh. Theo một báo cáo gần đây của Liên minh Quốc gia về kinh doanh của Uỷ ban Lực lượng lao động Mỹ, sức khoẻ hiện thời và trong tương lai của nền kinh tế Mỹ trong thế kỷ 21 phụ thuộc vào việc người Mỹ biết rộng, hiểu sâu như thế nào về sự biết chữ ở một cung bậc mới - "sự biết chữ của thế kỷ 21".
Mặc dù đã tồn tại nhiều định nghĩa về "sự biết chữ của thế kỷ 21", nghiên cứu của chúng tôi tập trung trước hết vào sự hiểu biết kỹ thuật số và hình ảnh - những thuật ngữ thường tương tác, chồng lấn hoặc chia sẻ nghĩa chung. Sự hiểu biết kỹ thuật số thể hiện khả năng của một người có thể thực hiện các nhiệm vụ một cách hiệu quả trong một môi trường số, với "số" có nghĩa là những thông tin được thể hiện dưới dạng số và trước hết cho máy tính sử dụng.
Sự "biết chữ" này bao gồm cả khả năng đọc và cắt nghĩa văn bản, âm thanh, hình ảnh, để tái tạo những dữ liệu và hình ảnh thông qua các thao tác số, để đánh giá và áp dụng những kiến thức mới thu nhận được từ những môi trường số.Môi trường hiểu biết mớiNăng lực bắt đầu bằng việc hiểu biết. Mỗi phương tiện đại diện cho một môi trường duy nhất, đại diện cho cách nhìn thế giới chúng ta từ các góc khác nhau. Nhà xã hội học Marshall McLuhan tạo ra thuật ngữ "phương tiện là thông điệp" (the medium is the message). Thuật ngữ này dường như mang tính tiên đoán trong thực tại công nghệ cao mà chúng ta đang sống.
Ý tưởng cho rằng thế giới mà chúng ta tạo nên hôm nay ngược lại lại tạo nên chúng ta, là một ý tưởng bất biến. Báo chí, truyền hình, máy tính - tất cả là phát minh của con người - giúp tạo nên lòng tin, tầm nhìn và thậm chí cả năng lực của chúng ta. Và từ mỗi phương tiện, chúng ta lại tạo ra thực tế mới.... Thật mỉa mai là trong khi nhiều người coi việc có nhiều thực tại là mối đe doạ với chúng ta, với con cái chúng ta, thậm chí với nền dân chủ, thì truyền thông mới chỉ đơn giản là một cách nhìn khác về thế giới của chúng ta, về việc tương tác giữa điều này và điều khác, về việc mở chính ta ra để học hỏi những khả năng khác mà trước đây ta chưa bao giờ nhận thức được.
Cuối cùng, sẽ là tốt hơn nhiều nếu có những kỹ năng và khả năng để nắm vững và phân biệt ngay trong một ngôn ngữ phổ biến, so với việc bị gạt ra ngoài và không thể hiểu biết.
Thời gian có khi trôi vùn vụt mà bạn chưa kịp làm xong điều muốn làm? Có khi lại trôi qua thật nhàn rỗi? Bạn đã biết cách quản lý thời gian?
1. Xác định điều gì quan trọng nhất đối với bạn. Mục tiêu đầu tiên của bạn là làm gì trong ngày?... Viết ra giấy những gì bạn muốn và phải làm. Thực hiện theo thứ tự ưu tiên.
2. Kiểm soát những sự lãng phí của bạn. Loại bỏ những việc không cần thiết. Các chương trình giải trí của bạn trong ngày có quá nhiều không... Chuyện nấu nướng của bạn có choán nhiều thời gian không? Hãy tinh giản mọi chuyện.
3. Ăn sáng đầy đủ. Bữa sáng sẽ giúp bạn có nguồn năng lượng dồi dào để làm việc trong cả ngày. Bạn sẽ làm việc hiệu quả hơn và vì thế mất ít thời gian hơn.
4. Khi làm việc với một nhóm, nên giao phó công việc một cách cụ thể và hiệu quả. Để tránh lãng phí thời gian khi làm việc với một nhóm, nên áp dụng điều này vì thường thì người ta lưỡng lự hoặc ỷ lại trách nhiệm cho nhau khi không được giao việc cụ thể trong 1 tập thể.
5. Một điều tốt nhất mà bạn có thể quản lý thời gian là học cách nói tiếng "không". Nói "không" với những ai đang muốn rủ rê bạn đi chơi hoặc làm những việc khác ngoài dự định của bạn. Nếu thực sự, bạn không thể "để dành" công việc của mình vào ngày mai thì hãy nói không với tất cả lời mời đó (tuy nhiên, vẫn có những trường hợp "ngoại lệ")!
Cuộc sống ngày nay với sự đòi hỏi ngày càng cao trong công việc buộc chúng ta phải có kỹ năng làm việc tốt để có thể thích nghi được với nó, đạt được kết quả cao trong công việc cũng như cân bằng được cuộc sống cá nhân và gia đình. Tuy nhiên, với quỹ thời gian bất biến thì không phải lúc nào chúng ta cũng có thể giải quyết hài hoà được việc này. Mỗi ngày có 24 tiếng, một tuần có 7 ngày, 1 tháng có 30 ngày và một năm qua đi chỉ sau 365 ngày. Vậy thì tại sao trong một chứng mực thời gian nhất định, có người chẳng làm nên trò trống gì trong khi một số người làm được vô khối việc lớn lao to tát? Phải chăng họ có một khả năng siêu phàm và quỹ thời gian nhiêu hơn so với những người bình thường khác?
Quỹ thời gian của mọi người là như nhau, vì thế, câu trả lời không nằm ở chỗ chúng ta có bao nhiêu thời gian để làm các công việc đó như thế nào cho hiệu quả. Đa số các chuyên gia về quản lý nhân sự cho rằng để sử dụng thời gian của mình một cách tốt nhất, trước hết, mỗi cá nhân phải nhận định năng lực làm việc của bản thân dựa trên phân tích những điểm mạnh, điểm yếu đối với công việc mình đang đảm nhiệm, từ đó mà biết mình mong muốn điều gì trong sự nghiệp ở thời điểm hiện tại cũng như trong tương lai. Đây chính là công việc đặt cho bản thân mình một mục tiêu để hướng tới. Làm thế nào để xác định được mục tiêu chính xác? Trong kinh doanh hiện đại, người ta thường đề cập đến nguyên tắc SMART, tức là mục tiêu được xây dựng dựa trên những tiêu chí sau:
Trong đó, tiêu chí “đo đếm được” gắn với những con số cụ thể. Ví dụ, mục tiêu của tôi là trở thành người X, vậy X phải như thế nào? .
Nghĩa là cần phải có con số cụ thể để đo đếm được. Hơn thế nữa, chữ “M” còn mang tính động viên (Motivation), điều này sẽ luôn thôi thúc, tạo ra niềm mong muốn cháy bỏng để tập trung mọi hoạt động nhằm hướng tới mục tiêu nỗ lực phấn đấu để đạt được.
Cũng đối khi người ta nhầm lẫn giữa chữ “A” và chữ “R”. Tuy nhiên, điều “có thể thực hiện được” không đồng nhất với “thực tế”. Một người được mời về làm giám đốc tài chính ngân hàng thương mại cổ phần, bằng cấp chuyên môn và kinh nghiệm điều hành đều siêu hạng (A) mà không có “Chân” trong hội đồng quản trị (R) thì không thể có cơ hội trở thành tổng giám đốc của ngân hàng đó được. Từ ví dụ này có thể hiểu, nếu có đầy đủ điều kiện thuộc tiêu chí A mà thiếu đi tiêu chí R thì không thể đạt được mục tiêu. Điều này còn đúng hơn trong đời sống chính trị.
Bước tiếp theo sau khi xác định được Mục tiêu SMART là hãy viết mục tiêu đó ra giấy, đặt trên bàn làm việc hay bất cứ chỗ nào mà bạn có thể nhìn thấy hàng ngày. Cách này giúp bạn luôn nghĩ đến nó và thúc đẩy bạn hành động hướng tới mục tiêu đề ra.
Sau đó, hãy lập kế hoạch chi tiết để thực hiện. Như vậy, bạn sẽ tính được mỗi tuần, mỗi tháng, mỗi năm bạn sẽ phải kiếm được bao nhiêu và rồi lên kế hoạch cụ thể để đạt mục tiêu đó, mỗi năm phải tiết kiệm mấy chục triệu, khi nào mua đất,cất nhà. Trong khi lập kế hoạch, cần thiết phải chia nhỏ mục tiêu ra để biết con đường bạn đi bao xa, bạn đã đi được chừng nào (đạt được bao nhiêu % kế hoạch) và tiếp tục bao lâu nữa để về đích. Điều này cũng giống như tầm quan trọng của những cột cây số khi đi trên đường vậy. Khi đó bạn sẽ biết hôm nay, ngày mai rồi tháng này và năm này phải làm gì. Tốt nhất, nên viết sơ đồ phân tích công việc hàng ngày để biết việc gì cần làm trước, việc gì làm sau, việc gì là quan trọng (important) và việc gì gấp, cần làm ngay (urgent). Tâm lý chung của chúng ta là việc gì dễ và thích thì làm trước, việc khó và không thích thì để lại làm sau.. Thật tệ hại là việc khó càng để lâu, càng khó thực hiện và đôi khi việc gấp lại không hề quan trọng. Hãy liên tưởng tới câu chuyện về chiếc bình và những viên sỏi, nếu ngay từ đầu bạn cho vào chiếc bình đầy cát thì sẽ không có cách nào để xếp những viên đá hoặc sỏi vào đó nữa nhưng khi bạn xếp lần lượt đá-sỏi-cát, bạn còn chứa được cả nước cùng trong một chiếc bình. Vấn đề quan trọng không phải chiếc bình chứa được bao nhiêu thứ mà quan trọng là bạn phải biết phân biệt được công việc nào là khó “đá hộc” và đâu là những viên sỏi hay cát trong cuộc đời, biết cách quản lý thời gian hiệu quả để cân bằng cuộc sống.
2 Cách quản lý thời gian hiệu quả thường được nhìn nhận từ 2 khía cạnh, người quản lý và nhân viên. Tại sao người chủ doanh nghiệp luôn cảm thấy thiếu thời gian và quá tải về công việc? Thường thì mức độ quá tải công việc của người quản lý tuỳ thuộc vào quá trình hình thành, quy mô doanh nghiệp, ngành nghề kinh doanh. Tuy nhiên, tâm lý chung của người lãnh đạo là luôn không hết việc. Những người tham công tiếc việc, làm việc đến 18 tiếng một ngày họ vẫn cảm thấy chưa đủ, đôi khi họ ao ước “phải chi 1 ngày có 25 tiếng, 1 tuần có 8 ngày và 1 năm có 266 ngày...” và họ luôn phạm phải một tội là “lấy cắp thời gian của gia đình”.
Vậy có phương pháp nào để cân bằng thời gian cho công việc, nghỉ ngời giải trí và cho gia đình? Với một doanh nghiệp mới ra đời thì hoàn toàn có thể chấp nhận được với sự quá tải về công việc và luôn phải làm thêm rất nhiều tiếng trong một ngày đối với người lãnh đạo. Nhưng tình trạng đó không thể kéo dài mãi, mấu chốt đầu tiên là người chủ doanh nghiệp phải biết cách xây dựng hệ thống, qui trình làm việc, tiếp theo là xây dựng ngay đội ngũ kế cận. Tiếp đến là phân quyền cho nhân viên thì đòi hỏi phải thật rõ ràng cụ thể, phải đặt niềm tin vào người được giao việc và hãy lùi lại phía sau để nhân viện có sự chủ động trong giải quyết công việc. Nếu các cấp quản lý bên dưới giải quyết các sự vụ tốt thì người lãnh đạo sẽ yên tâm làm những việc “khó” đúng vai trò của mình. Vì thế, điều quyết định hiệu quả quản lý thời gian của người lãnh đạo chính là hiệu quả làm việc của đội ngũ nhân viên.
Ở khía cạnh nhân viên, để thời gian làm việc đạt hiệu quả cao nhất, nhân viên phải xác định được mục tiêu của mình, biết lồng ghép mục tiêu cá nhân với mục tiêu của doanh nghiệp để lên kế hoạch công việc của bản thân. Người quản lý nên hướng dẫn nhân viên xây dựng một mục tiêu Smart, sau đó cùng thống nhất nhau về mục tiêu đó. Khi đã có được sự đồng thuận giưa nhân viên và cấp quản lý thì việc còn lại chỉ là lên kế hoạch cụ thể để đạt mục tiêu đề ra. Việc phân biệt cái Important và cái Urgent đối với nhân viên không quan trọng như với người quản lý vì công việc của nhân viên thường theo chuyên môn cụ thể và ít những vấn đề phát sinh. Thay vào đó, tính kỷ luật về thời gian với bản thân là thứ cực kỳ quan trọng. Vì vậy, khi đã thống nhất về mục tiêu giữa cấp quản lý và nhân viên đó sẽ có động lực làm việc và họ sẽ tận dụng tối đa thời gian làm việc để đạt mục tiêu.
Theo báo Sống
Làm gì để tránh những “con yêu râu xanh
Dạy cho trẻ gọi cấp cứu và phải làm gì trong trường hợp có tai nạn nghiêm trọng xảy ra là một vấn đề cần đặt ra. Ở các nước tiên tiến, chương trình học của trẻ có những bài ngoại khóa hướng dẫn vấn đề này tùy theo từng lứa tuổi. Biết cách gọi cấp cứu là một hành động đơn giản để đứa trẻ được cứu sống. Các cháu có thể có những phản ứng rất hiệu quả thật sớm trong tình huống gặp tai nạn nếu được dạy phải hành động thế nào?
1.DÁN SỐ ĐIỆN THOẠI CẤP CỨU TRONG NHÀKhi xảy ra tai nạn, báo động là việc cần làm ngay. Trong nhà, cần phải dán số điện thoại cần thiết vào nơi dễ thấy. Có thể là trong bếp, trên tủ lạnh, hay cạnh máy điện thoại. Ngoài đường phố, số điện thoại cấp cứu được dán ở phòng điện thoại công cộng và được gọi miễn phí.Trẻ em cần nhớ 2 số điện thoại cần thiết sau đây: Cơ quan Cấp cứu y tế và của lực lượng Phòng cháy chữa cháy.2.LÀM THẾ NÀO KHI GỌI CẤP CỨUCần giải thích cho trẻ biết rằng: Khi gọi cấp cứu phải kể qua sự kiện xảy ra (số người bị thương, nguyên nhân xảy ra tai nạn, địa điểm nơi xảy ra tai nạn, số điện thoại để cơ quan cấp cứu tiện liên lạc) và dặn các em đừng gác máy trước bên kia đầu dây.3.HƯỚNG DẪN TRẺ MỘT SỐ ĐỘNG TÁC CẤP CỨU Trẻ em từ 6-10 tuổi, rất dễ tiếp thu khi được người thân hướng dẫn.
Vào giờ ra chơi một quả bóng thình lình va mạnh vào mũi của người bạn học cùng lớp. Máu mũi chảy ra thì phải làm sao? Để đầu nạn nhân nhìn ngước lên và bịt mũi lại trong vòng 10 phút. Không nên cho nạn nhân nằm xuống, mũi thì ngưng chảy máu nhưng máu thì có thể tiếp tục chảy xuống họng và dạ dày.
Giúp mẹ gọt rau củ, không may bị đứt tay. Phải rửa vết thương bằng nước sạch, sau đó bôi thuốc sát trùng (không cồn) để tránh nhiễm trùng.
Do muốn bốc sò bằng tay, nên bố bị vỏ sò cắt vào tay. Vết thương rất sâu và máu chảy ra nhiều. Trong khi chờ cấp cứu, trẻ có thể dùng ngay miếng vải sạch chặn lên vết thương. Đồng thời nâng cánh tay của bố lên để máu ngưng chảy.Điều cần biết: Nếu như đứa trẻ không giúp gì được cho bố cầm máu, điều này làm cho nó bối rối. Sợ “không làm được việc” có thể là lý do dẫn đến thất bại.
Trong khi đi picnic, một bạn muốn nhóm lửa để trổ tài nội trợ nên bị bỏng nhẹ.Trước hết phải rửa nước lạnh trong vòng 5 phút.
Điều không nên làm: Không được bôi kem dưa leo để làm mát vết bỏng. Trong trường hợp bị bỏng nặng, không nên cởi quần áo của nạn nhân. Vì chỗ bị bỏng, vải đã bám chặt vào rồi. Không được chọc các nốt phồng.
Trọng lượng của đứa bé chỉ bằng một nửa trọng lượng của nạn nhân. Sau khi thấy nạn nhân bị ngất mà không trả lời được nhưng còn thở. Đặt nạn nhân nằm ngửa đầu về phía sau, đứa trẻ quỳ gối bên cạnh nạn nhân phía bên trái. Đặt tay trái thẳng ra bằng ngang vai. Tiếp đến đặt tay phải của nạn nhân lên tai bên trái. Tay phải của trẻ giữ tay phải của nạn nhân còn tay trái trẻ nắm lên chân phải. Co chân phải của nạn nhân lên như hình chữ A. Tiếp đến, kéo nạn nhân về hướng trẻ. Điều chỉnh cho chân trái của nạn nhân ở vị trí ổn định.4.PHẢI LÀM GÌ KHI NẠN NHÂN KHÔNG CÒN DẤU HIỆU CỦA SỰ SỐNG?Động tác làm hồi sinh cho nạn nhân có thể rất khó đối với trẻ em 10 tuổi, vì lý do sức mạnh về thể hình đòi hỏi. Tuy nhiên, trong trường hợp cần thiết, tốt hơn hết nên thử làm gì đó còn hơn không.Về cách thực hành, ta nên giải thích cho trẻ em:- Quỳ gối bên cạnh nạn nhân trong tư thế nằm ngửa.- Sau khi kiểm tra thấy nạn nhân không còn trả lời và ngưng thở, hãy gọi cấp cứu ngay tức khắc, kế đến nâng đầu nạn nhân về phía sau để thực hiện hà hơi thổi ngạt, dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp mũi nạn nhân rồi thổi 2 lần.- Trường hợp nạn nhân không phản ứng gì thì thực hiện động tác xoa bóp tim, đặt hai bàn tay lên phía trước xương ức, ấn lên ngực nạn nhân 15 lần rồi buông tay ra.- Trong khi chờ đợi cấp cứu phải luân phiên xoa bóp tim và hà hơi thổi ngạt.5.ĐIỀU CẦN LÀM VÀ ĐIỀU PHẢI TRÁNH KHI TAI NẠN XẢY RA- Em bé rơi từ trên bàn để quấn tã xuống: Không nên xê dịch nạn nhân trong trường hợp bị thương, trừ khi một tai nạn nguy hiểm. Đơn giản chỉ là giữ cho đầu nạn nhân ngay ngắn so với thân thể. Nếu có gì nghiêm trọng, hãy thử dìu nạn nhân một cách cẩn thận trong tư thế tự nhiên. Trong lúc chờ mẹ về hoặc đợi cấp cứu, điều quan trọng là phải túc trực bên cạnh nạn nhân, hãy trò chuyện để nạn nhân được yên tâm. Sự có mặt của người bên cạnh ổn định được tình trạng và để tránh cho nạn nhân rơi vào tình trạng vô ý thức.- Trường hợp nhỏ nhầm thuốc uống với kẹo hoặc uống nhầm chất tẩy rửa dành cho nhà bếp. Trong trường hợp này không được cho nạn nhân uống nước. Chất lỏng sẽ pha loãng chất tẩy trong cơ thể. Không làm cho nạn nhân ói ra.- Khi có người bị điện giật, không được chạm vào nạn nhân. Hãy cúp cầu dao điện ngay.6.BOX: Từ 4 đến 5 tuổi: Trẻ có thể nói tên của chính mình, cho biết địa chỉ và bấm được 2 chữ số trên điện thoại. Cháu đã lớn để có thể báo động gọi cấp cứu.Từ 7 đến 10 tuổi: Trẻ có thể băng bó cầm máu vết thương nhẹ, sơ cứu vết bỏng, xê dịch và đặt nạn nhân nằm ngang, ở vị trí an toàn.Từ 10 tuổi trở lên: Trẻ đã phát triển toàn diện về thể lực để có thể ấn tim và hà hơi thổi ngạt. Trên 80% trường hợp trẻ thường kêu cứu đến người thân như anh chị em, cha, mẹ, bạn thân.
(Theo suc khoe cong dong)
Chấn thương là một trong các nguyên nhân hàng đầu gây tử vong hiện nay. Các tai nạn thương tích mỗi năm cướp đi sinh mạng của 5 triệu người trên thế giới. Việc cấp cứu ban đầu rất quan trọng, trong đó có vai trò của các cộng tác viên và cộng đồng khi xảy ra tai nạn, đặc biệt khi tai nạn xảy ra xa các cơ sở y tế, chưa có nhân viên y tế tiếp cận cứu chữa nạn nhân.
Nguyên tắc chung
Khi hiện trường xảy ra tai nạn, nếu được gọi đến cấp cứu, trước tiên phải kiểm tra hiện trường xung quanh nạn nhân. Các yếu tố nguy hiểm gây tai nạn hoặc có nguy cơ gây tai nạn cần được loại bỏ hoặc phải tránh để có thể vừa cứu được nạn nhân, vừa bảo vệ được bản thân.
Khi cấp cứu nên gọi thêm người đến hỗ trợ vì có các tổn thương không tự bản thân xử trí được nếu chỉ có một mình, ngay cả trường hợp người đến cấp cứu là nhân viên y tế.
Đưa nạn nhân ra chỗ an toàn, thoáng, cao ráo để có thể thực hiện cứu chữa sơ bộ ban đầu có hiệu quả.
Nguyên tắc đưa nạn nhân ra khỏi đống đổ nát hoặc xe đổ ... cần có tối thiểu hai người, kéo nạn nhân từ phía sau, luồn tay vào nách nạn nhân để kéo, luôn lưu ý giữ cổ thẳng và bảo vệ cột sống lưng.
Xử trí cấp cứu sơ bộ
Trước hết, giống như các chấn thương khác, chấn thương bụng cần được xử trí cơ bản với các nguyên tắc về cấp cứu ban đầu: ABCDE (theo Hiệp hội Cấp cứu chấn thương Quốc tế – Primary Trauma Care Foundation).
Xử trí ban đầu chỉ thực hiện trong 2 phút, tiến hành xử trí ngay sau khi phát hiện thương tổn và nhắc lại đánh giá bất cứ lúc nào khi bệnh nhân không ổn định. Các bước xử trí ban đầu ABCDE bao gồm:
Airway (A): Đường thở
Trong xử trí đường thở, trước hết cần nhận biết nếu bệnh nhân tỉnh, còn tiếp xúc được hay không? Nếu có tắc nghẽn cần thực hiện ngay lập tức các động tác sau :
+ Nghiêng người ghé sát miệng nạn nhân để nghe xem còn thở không.
+ Mở miệng kiểm tra xem có đờm rãi, dị vật phải móc lấy sạch. Nếu nạn nhân còn khó thở, cần phải kiểm tra xem có phải do lưỡi tụt đè vào, tiến hành kéo lưỡi.
+ Nâng cằm, đẩy hàm giữ cho đường thở được thông thẳng trục.
+ Thông khí đường miệng hoặc đường mũi.
Breathing (B) : Hô hấp
Đánh giá rối loạn hô hấp dựa vào tần số thở, gắng sức hô hấp, xem trên ngực có vết thương không, đặc biệt các trường hợp có thể xử trí được ngay tại chỗ trong khi chờ đợi nhân viên y tế đến, nhất là khi:
+ Nạn nhân có ngừng thở, tím tái. Trường hợp có ngừng thở hoặc đe dọa ngừng thở phải tiến hành ngay hô hấp nhân tạo miệng – miệng hoặc miệng - mũi.
+ Tổn thương ngực hở rộng, đặt ngay miếng gạc lớn hoặc lấy quần áo sạch đặt lên vết thương và băng kín, mục đích cầm máu và hạn chế khí tràn vào khoang ngực càng làm cho nạn nhân khó thở. Tuyệt đối không lấy bỏ dị vật đang cắm trên ngực, nguy cơ sẽ gây chảy máu ồ ạt làm nạn nhân có thể tử vong nhanh chóng do chảy máu từ các mạch lớn.
Circulation (C) : Tuần hoàn
Trong khi đánh giá và xử trí tuần hoàn, luôn kiểm tra tiếp tục đường thở và hô hấp. Đối với tuần hoàn, cần xác định shock (sốc) và kiểm soát chảy máu.
Đánh giá tuần hoàn dựa vào :
+ Mạch ngoại vi ở cổ tay, vùng cổ hay bẹn: khó bắt hoặc không bắt được.
+ Bệnh nhân có dấu hiệu lơ mơ, da nhợt, vã mồ hôi, đó là dấu hiệu shock mất máu.
Chúng ta chỉ có thể kiểm soát chảy máu bên ngoài, còn chảy máu bên trong nhất thiết phải có can thiệp phẫu thuật mới kiểm soát được.
+ Biện pháp cầm máu như băng ép hoặc ép chặt vào chỗ đang chảy máu bằng quần áo hoặc có băng gạc sạch vô khuẩn càng tốt, giữ nguyên cho đến khi nhân viên y tế đến, tuyệt đối không bỏ tay đang giữ ép ra hoặc bỏ gạc đang giữ để thay gạc mới sẽ làm cho máu chảy càng mạnh hơn và khó cầm.
+ Nâng cao chi chảy máu so với mức tim và giữ nguyên, ngoài ra khi nâng cao chi có tác dụng làm cho máu dồn về tim, não.
+ Chỉ đặt garo nếu chi đã cắt cụt và còn đang tiếp tục chảy máu.
+ Trường hợp nạn nhân có ngừng tim, cần tiến hành hồi sức tim phổi bằng ép tim ngoài lồng ngực. Tiến hành 2 người là tốt nhất, vừa hô hấp vừa ép tim ngoài lồng ngực.
Disability (D) : Thần kinh
Cần đánh giá nhanh tổn thương hệ thần kinh qua cách đánh giá nhanh như sau:
+ A – Awake – tỉnh: nạn nhân tỉnh và giao tiếp được bình thường.
+ V – Verbal response: đáp ứng bằng lời khi hỏi.
+ P – Painful response: đáp ứng bằng kích thích đau, chỉ áp dụng khi mà hỏi thì không thấy trả lời.
+ U – Unresponsive: không đáp ứng bằng hỏi hoặc kích thích đau, khi đó nạn nhân đã hôn mê sâu và tiên lượng rất xấu, nên vận chuyển sớm đến cơ sở y tế để được chăm sóc.
Trong các trường hợp tai nạn thương tích, có tới 50% các nạn nhân chết tại chỗ do tổn thương quá nặng, khoảng 30% chết trong vài giờ sau do các biến chứng không được xử trí đúng cách và kịp thời, còn lại 20% chết sau vài ngày vì các nhiễm khuẩn, biến chứng ... Các trường hợp tổn thương quá nặng, ngay cả nhân viên y tế có các phương tiện cấp cứu cũng không thể cứu được. Tuy nhiên nếu chúng ta biết các nguyên tắc cấp cứu ban đầu và làm đúng cách, kịp thời sẽ làm ổn định nạn nhân trong khi chờ đợi nhân viên y tế tới ứng cứu, góp phần cứu sống nạn nhân, hạn chế biến chứng. Các bước cấp cứu ABCDE đều quan trọng, phải làm nhanh và đúng thứ tự, trong đó đặc biệt các bước ABC.
Trường hợp chấn thương sọ não kín, nếu nạn nhân không tỉnh hoặc theo các mức độ đánh giá trên, từ mức độ V là có biểu hiện tổn thương. Ngoài ra khi bệnh nhân đang tỉnh sau một lúc mê, hoặc có thay đổi mức độ như trên thường có tiếp tục chảy máu trong hộp sọ.
Nếu trường hợp nạn nhân có tổn thương ở đầu hay rách da, vỡ xương, thậm chí thấy chảy dịch trong (nước não tủy), hoặc phòi tổ chức não chỉ nên dùng gạc sạch hoặc quần áo sạch băng lên trên, tuyệt đối không bôi bất cứ thuốc men gì, không rút các dị vật còn cắm tại đó ra.
Exposure (E): Bộc lộ toàn thân
Một nguyên tắc trong khám và đánh giá sơ bộ tổn thương trong cấp cứu ban đầu là phải cởi bỏ toàn bộ áo quần bệnh nhân để kiểm tra các tổn thương khác để xử trí. Nếu bệnh nhân nghi ngờ có tổn thương cột sống cổ hoặc thắt lưng, nên lưu ý bất động trong quá trình kiểm tra. Khi bộc lộ lưu ý làm hạ thân nhiệt nhất là mùa đông nên phải làm nhanh và sau đó che phủ ngay cho nạn nhân.
Lưu ý kiểm tra xem có máu chảy ra từ miệng sáo. Ở phụ nữ cần lưu ý xem có thai hay không. Ngoài ra xem nạn nhân có nôn ra máu, đi ngoài ra máu... là có tổn thương đường tiêu hóa. Bệnh nhân cần được bất động trên ván cứng hoặc nền cứng sẽ hạn chế di lệch gây biến chứng nếu có tổn thương cột sống.
Theo BS. Nguyễn Đức Chính
Bỏng là một tai nạn thường gặp trong cuộc sống hằng ngày. Ở nước ta, khoảng 1/2 số trường hợp bỏng là các trẻ nhỏ do gia đình không trông nom cẩn thận, sơ xuất để các cháu đến gần bếp lửa, thức ăn nóng, đèn dầu, đồ điện... Ở người lớn, tai nạn bỏng gặp khi hỏa hoạn, bỏng điện...
Vấn đề dự phòng các tai nạn gây bỏng, hạn chế các điều kiện xảy ra cháy nổ, biết cách xử trí sớm và đúng là một vấn đề cấp thiết mà mỗi người, mỗi gia đình và các tập thể cần biết khi tai nạn bỏng xảy ra.
Vai trò của việc xử trí sớm tổn thương bỏng (giai đoạn đầu)
Khi bị bỏng do bất kỳ tác nhân nào, không xử trí hoặc bôi các thứ không cần thiết lên vết bỏng (thuốc đánh răng, mỡ trăn, nước mắm, xát muối, thuốc nước lá cây không rõ nguồn gốc...). Những điều này làm khó khăn cho điều trị và có thể gây nhiễm khuẩn thêm. Kinh nghiệm cho thấy cách xử trí sớm và đúng với các nạn nhân bị bỏng rất quan trọng, làm giảm nhẹ tổn thương, làm giảm đau đớn, phòng chống sốc bỏng. Đặc biệt với các tổn thương như bỏng đường hô hấp, bỏng mắt..., xử trí ban đầu là rất quan trọng để việc điều trị, dự phòng bệnh bỏng và tổn thương bỏng ở các cơ sở điều trị được thuận lợi và có kết quả hơn.
Những việc cần làm để dự phòng tai nạn gây bỏng
Trong gia đình: Đối với trẻ nhỏ và người già chúng ta phải quan tâm nhiều đến việc này, nhất là các gia đình ở nông thôn. Tránh cho các cháu nhỏ đến gần bếp lửa, gần than củi đốt, gần các thức ăn nóng như nồi canh, nồi cám lợn..., gần đèn dầu, gần các đồ điện như bàn là, bếp điện và bật lửa, diêm... Tất cả đồ vật dễ gây cháy nổ, bỏng phải để xa tầm tay trẻ em. Trong mỗi gia đình phải sẵn sàng các túi cấp cứu trong hộp thuốc, tủ thuốc bao gồm bông gạc băng và thuốc oresol...
Trong mỗi tập thể cũng phải có ý thức phòng chống tai nạn bỏng cho các thành viên, đặc biệt là cơ sở có liên quan đến chất cháy nổ, cơ sở có đường dây điện dễ bị chập, bị hở. Khi lao động phải nghiêm túc thực hiện các chỉ tiêu an toàn chống tai nạn lao động trong đó có cháy nổ. Từng người phải có ý thức để không xảy ra các tai nạn, đặc biệt là lao động tại các hầm lò
Xử trí ban đầu khi bị bỏng
Tùy từng loại mà ta có cách xử trí ban đầu nhằm mục đích giảm nhẹ tổn thương bỏng, giảm đau, phòng chống sốc bỏng và các biến chứng của sốc bỏng, của tổn thương bỏng và bệnh bỏng bao gồm các bước:
- Bình tĩnh: Dập tắt lửa cháy, cắt cầu chì, nguồn điện, cởi bỏ quần áo cháy trên cơ thể... bằng cách vượt ra khỏi đám cháy, tránh hít khói, lửa cháy, đến nơi an toàn, thoáng khí, sạch sẽ. Biết cách tự làm hạn chế tổn thương bỏng cả về diện tích bỏng và độ sâu của vết thương bỏng.
Nếu gần một nguồn nước sạch, lạnh thì cách tốt nhất là ngâm toàn chi bị bỏng trong nước sạch lạnh, làm cho nhiệt độ dưới da bỏng hạ thấp, giảm đau, giảm phản ứng viêm nề, giảm thoát dịch huyết tương. Đây là một cách xử trí bỏng ban đầu rất tốt. Các công trình khoa học đã chứng minh tác dụng giảm đau, ức chế tính thấm thành mao mạch, giảm phù nề bỏng của nước sạch lạnh. Nhưng việc ngâm vùng bị bỏng trong nước sạch lạnh phải được thực hiện trong 30 phút đầu tiên (nhất là trong 10 phút đầu tiên) thì mới có kết quả tốt.
Sau khi đã ngâm lạnh vùng bị bỏng thì dội nước sạch lạnh lên vùng bị bỏng để rửa sạch vết bỏng rồi dùng gạc miếng sạch phủ lên mặt vết thương bỏng, dùng bông che phủ để giảm đau đớn và băng ép chặt vừa phải vết bỏng. Việc băng ép vừa phải có tác dụng ngăn ngừa sự thoát dịch qua các thành mạch ra các vùng bị tổn thương bỏng (dịch phù nề bỏng). Cách này phải tiến hành sớm, ép vừa phải để còn lưu thông các mạch máu, không cần băng ban đầu nếu bỏng vùng mặt, vùng tầng sinh môn, vùng hoại tử bỏng, vùng bỏng độ 1.
Cho bệnh nhân bị bỏng uống nước oresol hoặc nước chè đường, hoặc uống dung dịch pha: muối ăn 4g và natri bicarbonat 2g trong 1 lít nước uống.
Để nạn nhân ở chỗ yên tĩnh, sạch sẽ, thoáng khí có đủ không khí sạch để thở (nhất là bị đám bỏng lửa cháy thì hít thở phải nhiều khí có oxycacbon). Vận chuyển nạn nhân về các cơ sở điều trị. Trong quá trình xử trí ban đầu phải sơ bộ ước tính diện tích bỏng, độ sâu của bỏng, nạn nhân có bị các tổn thương bỏng đường hô hấp, bị nhiễm độc phải khí của vụ cháy không. Phải khám nhanh trạng thái hô hấp, trạng thái tim mạch và xem nạn nhân có bị tổn thương cơ học khác kết hợp không, ghi kết quả khám xét này vào phiếu của người bệnh và chuyển về tuyến điều trị cho an toàn, tránh sốc và lạnh cho nạn nhân.
Theo GS.TSKH. Lê Thế Trung
Nhiều người có thói quen dùng dung dịch i-ốt, oxy già, cồn, thuốc đỏ... để sát khuẩn vết thương. Những chất này tuy có tác dụng sát khuẩn nhưng cũng gây độc cho tế bào da, giết chết các tế bào khỏe mạnh.
Khi da nguyên vẹn, i-ốt là dung dịch lý tưởng để sát khuẩn. Vì thế, các bác sĩ thường dùng i-ốt để làm sạch vùng da trước khi phẫu thuật. Tuy nhiên, khi da bị rách, việc sử dụng dung dịch i-ốt, oxy già, cồn hay thuốc đỏ có thể gây độc cho tế bào da, cản trở quá trình lành vết thương. Khi tiếp xúc với vết thương, oxy già gây ra một phản ứng hóa học (sủi bọt), không chỉ làm sạch vết thương mà còn giết chết các tế bào mạnh khỏe. Tương tự, khi sử dụng cồn để chùi vết thương, cả tế bào hư và tế bào mạnh khỏe đều bị hủy hoại. Còn i-ốt khi bôi vào vết thương có thể diệt vi khuẩn nhưng vết thương lại không được làm sạch. Còn thuốc đỏ có thủy ngân, rất hại cho cơ thể nên các bác khuyên tuyệt đối không nên sử dụng.
Khi bị đứt tay, trầy xước, cách tốt nhất là đặt vết thương dưới một vòi nước mạnh để rửa sạch rồi băng lại. Trước khi băng, có thể dùng mỡ kháng sinh chứa bacitracin hay neomycin để bôi trơn vết thương, khi gỡ băng ra sẽ không đau.
Theo giáo sư Michael Van Rooyen, chuyên gia y học cấp cứu tại Đại học Y khoa Johns Hopkins (Mỹ), khi cấp cứu ở nhà, mọi người còn có thể gặp các sai lầm sau:
Bôi bơ, kem đánh răng lên vết bỏng
Khi bị bỏng, nhiều người vẫn có thói quen bôi bơ hoặc kem đánh răng để giảm đau. Đây không phải là cách tốt vì bơ hoặc kem đánh răng sẽ bám chặt vào vết bỏng, gây nhiễm trùng và tạo ra một môi trường cho vi khuẩn phát triển.
Cách tốt nhất là ngay lập tức đặt vết bỏng dưới một vòi nước lạnh để đỡ nóng và làm giảm quá trình tổn thương da. Nước cũng làm sạch vết bỏng, giảm nguy cơ nhiễm trùng và làm quá trình lành da diễn ra nhanh hơn. Sau đó, nên che vết bỏng lại bằng gạc vô khuẩn hay băng không dính, giữ vết bỏng sạch và khô ráo. Nếu có vết phồng, đừng làm vỡ vì dịch bên trong là vô khuẩn, nó sẽ tạo thành một lớp băng tự nhiên quanh vết bỏng.
Dùng xiro ipecac khi ăn hoặc uống phải chất độc
Khi một đứa bé nuốt phải chất độc, nhiều bậc cha mẹ nghĩ rằng họ có thể giải quyết dễ dàng bằng cách cho uống xiro ipecac. Xiro này được chế từ rễ một loại cây trồng ở Brazil, có tác dụng kích thích dạ dày để gây nôn. Nhưng một nghiên cứu mới đây tại Mỹ, nó không gây nôn hết chất độc mà luôn để lại 40-50% trong dạ dày. Xiro này cũng có thể gây nôn quá độ, khiến cơ thể mất nước, làm cho quá trình điều trị thêm khó khăn. Một nguy hiểm khác khi dùng xirô ipecac là nếu chất độc có tác dụng ăn mòn (như dung dịch kiềm) thì việc nôn ra dung dịch này có thể gây bỏng thực quản.
Khi bị ngộ độc, hãy gọi ngay số điện thoại cấp cứu, các chuyên gia sẽ khuyên bạn nên làm gì. Thông thường, người ta sẽ cho trẻ uống than hoạt tính (có thể trộn chung với soda để dễ uống). Khi vào tới dạ dày, than thấm hút các chất ở đây như một miếng bọt biển, ngăn không cho chất độc thấm vào máu. Sau đó, than hoạt tính được thải ra ngoài qua đường tiêu hóa.
Để có hiệu quả tốt nhất, nên cho trẻ dùng than hoạt tính trong vòng 1 giờ sau khi nuốt phải chất độc. Một số bác sĩ khuyên bạn nên để sẵn than hoạt tính trong tủ thuốc cấp cứu tại nhà. Tuy nhiên, trong mọi trường hợp, khi sử dụng bạn nên hỏi ý kiến của bác sĩ, bởi bác sĩ sẽ khuyên bạn khi nào dùng, dùng bao nhiêu là phù hợp.
Cột garrot khi xuất huyết nhiều
Nhiều nghiên cứu đã cho thấy việc cột garrot có hại hơn là lợi trong mục đích cầm máu. Garrot có thể làm tổn thương mô, gây hoại tử do thiếu máu nuôi, thậm chí phải cưa tay hay cưa chân nếu áp dụng không đúng.
Khi cần cầm máu, nên băng ép lên chỗ chảy máu. Ngay cả khi băng thấm đầy máu cũng không được gỡ ra, nếu cần thiết có thể băng ép thêm vài miếng lên miếng băng đầu tiên. Khi ép băng lên vết thương, dòng máu sẽ chảy chậm lại, có thể làm ngừng xuất huyết và thúc đẩy sự tạo thành cục máu đông bít chặt mạch máu bị đứt, nhưng vẫn để cho máu lưu thông đến phần còn lại của tay hay chân. Nếu cách này vẫn không làm ngừng xuất huyết, bạn có thể làm chậm dòng máu bằng cách ép vào động mạch chính của cánh tay hay chân, tùy theo vị trí vết thương.
Theo Người Lao Động
CENTEA xin giới thiệu với Quý thầy cô và các bạn một danh sách các kỹ năng cần có của một công dân trong thế kỷ 21 được công bố tại website enGauge
Do xã hội đã thay đổi và tiến bộ vượt bậc nên những kỹ năng cần thiết để tồn tại và phát triển trong xã hội cũng thay đổi theo. Trong những năm đầu thế kỷ 20, một người được xem là có học chỉ cần đơn giản có các kỹ năng về đọc, viết, tính toán.
Bài viết chi tiết (tiếng Anh) về mỗi khả năng có thể tải về tại đây hoặc tham khảo online tại đây
6 kỹ năng giải quyết vấn đề
Là một nhà quản lý, hàng ngày bạn phải tiếp cận và xử lý vô vàn những vấn đề trong công việc, trong gia đình và ngoài xã hội. Có bao giờ bạn thấy mệt mỏi và bị stress vì cứ phải gặp những vấn đề lặp đi lặp lại, từ những vụ việc đơn giản đến phức tạp?
Nếu bạn đã và đang trong hoàn cảnh vừa nêu, thì đã đến lúc bạn phải nhìn lại mình và hãy trang bị cho mình kỹ năng giải quyết vấn đề cần thiết của một nhà quản lý.
Trong thời buổi hội nhập kinh tế hiện nay, thị trường không ngừng thay đổi, tạo ra một áp lực cho nhà quản lý phải đối phó với các vấn đề muôn hình vạn trạng và thường là trong tình thế khẩn trương. Chính tình thế khẩn trương này làm cho nhà quản lý nhiều khi đưa ra những quyết định thiếu sáng suốt.
Điều này không những ảnh hưởng lớn đến quá trình kinh doanh mà còn kéo theo sự lo lắng của nhiều người khác, thậm chí làm nảy sinh hàng loạt vấn đề khác mà hậu quả của nó thì khó ai có thể lường trước được.
Nhằm giúp nhà quản lý tháo gỡ vấn đề này, chúng tôi xin giới thiệu 6 bước căn bản trong việc giải quyết vấn đề dưới đây.
1. Nhận ra vấn đề:
Trước khi bạn cố tìm hướng giải quyết vấn đề, bạn nên xem xét kỹ đó có thật sự là vấn đề đúng nghĩa hay không, bằng cách tự hỏi: chuyện gì sẽ xảy ra nếu...?; hoặc: giả sử như việc này không thực hiện được thì...? Bạn không nên lãng phí thời gian và sức lực vào giải quyết nếu nó có khả năng tự biến mất hoặc không quan trọng.
2. Xác định chủ sở hữu của vấn đề:
Không phải tất cả các vấn đề có ảnh hưởng đến bạn đều do chính bạn giải quyết. Nếu bạn không có quyền hạn hay năng lực để giải quyết nó, cách tốt nhất là chuyển vấn đề đó sang cho người nào có thể giải quyết.
Có một câu nói nửa đùa nửa thật nhưng cũng đáng để bạn lưu ý: “Nhiệt tình cộng với thiếu hiểu biết đôi khi thành phá hoại”.
3. Hiểu vấn đề:
Chưa hiểu rõ nguồn gốc của vấn đề sẽ dễ dẫn đến cách giải quyết sai lệch, hoặc vấn đề cứ lặp đi lặp lại. Nếu nói theo ngôn ngữ của y khoa, việc “bắt không đúng bệnh” thì chỉ trị triệu chứng, chứ không trị được bệnh, đôi khi “tiền mất, tật mang”. Bạn nên dành thời gian để lấy những thông tin cần thiết liên quan vấn đề cần giải quyết, theo gợi ý sau: Mô tả ngắn gọn vấn đề; nó đã gây ra ảnh hưởng gì?; Vấn đề xảy ra ở đâu?; Lần đầu tiên nó được phát hiện ra là khi nào?; Có gì đặc biệt hay khác biệt trong vấn đề này không?
4. Chọn giải pháp:
Sau khi đã tìm hiểu được cội rễ của vấn đề, nhà quản lý sẽ đưa ra được rất nhiều giải pháp để lựa chọn. Yếu tố sáng tạo sẽ giúp nhà quản lý tìm được giải pháp đôi khi hơn cả mong đợi. Cần lưu ý là một giải pháp tối ưu phải đáp ứng được ba yếu tố: có tác dụng khắc phục giải quyết vấn đề dài lâu, có tính khả thi, và có tính hiệu quả.
5. Thực thi giải pháp:
Khi bạn tin rằng mình đã hiểu được vấn đề và biết cách giải quyết nó, bạn có thể bắt tay vào hành động. Để đảm bảo các giải pháp được thực thi hiệu quả, nhà quản lý cần phải xác định ai là người có liên quan, ai là người chịu trách nhiệm chính trong việc thực thi giải pháp, thời gian để thực hiện là bao lâu, những nguồn lực sẵn có khác.v.v...
6. Đánh giá:
Sau khi đã đưa vào thực hiện một giải pháp, bạn cần kiểm tra xem cách giải quyết đó có tốt không và có đưa tới những ảnh hưởng không mong đợi nào không. Những bài học rút ra được ở khâu đánh giá này sẽ giúp bạn giảm được rất nhiều “calori chất xám” và nguồn lực ở những vấn đề khác lần sau.
Có thể bạn sẽ cảm thấy hơi rườm rà nếu làm theo các bước trên. Vạn sự khởi đầu nan. Lần đầu tiên áp dụng một kỹ năng mới bao giờ cũng đòi hỏi sự kiên nhẫn và quyết tâm của bạn. Nếu bạn thường xuyên rèn luyện, thì dần dần kỹ năng giải quyết vấn đề sẽ trở thành phản xạ vô điều kiện.
Và đừng quên hướng dẫn cho các thành viên trong team work của bạn - những người phải giải quyết vấn đề cùng với mình, cả khi mình vắng mặt!
TBKT
KỸ NĂNG GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ
net
Giải quyết vấn đề (Problem solving) là một kỹ năng rất cần thiết trong học tập và làm việc… Trong công việc hằng ngày, khi có một vấn đề nào đó xảy ra, ta thường phân vân không biết giải quyết theo hướng nào, bài viết sau đây sẽ phần nào giúp các bạn tự trang bị về kỹ năng giải quyết vấn đề:
Quy trình giải quyết vấn đề (tạm chia làm 8 bước):
1. Tiếp nhận công việc (Tiếp nhận vấn đề).
2. Nhìn nhận và phân tích:
Chưa hiểu rõ nguồn gốc của vấn đề sẽ dễ dẫn đến cách giải quyết sai lệch, hoặc vấn đề cứ lặp đi lặp lại. Nếu nói theo ngôn ngữ của y khoa, việc “bắt không đúng bệnh” thì chỉ trị triệu chứng, chứ không trị được bệnh, đôi khi “tiền mất, tật mang”. Bạn nên dành thời gian để lấy những thông tin cần thiết liên quan vấn đề cần giải quyết.
Ở đây ta cần xác định được những thông tin của công việc bằng cách đặt ra những câu hỏi.
- Tính chất của công việc (khẩn cấp, quan trọng)?- Yêu cầu chỉ thị của cấp trên là gì?- Nguồn lực để thực hiện công việc?- Công việc này có thuộc quyền giải quyết của mình hay không?- Bản chất của công việc là gì?- Những đòi hỏi của công việc?- Mức độ khó – dễ của công việc?
3. Đề ra mục tiêu:
Đặt ra mục tiêu sẽ giúp ta đi đúng hướng trong việc giải quyết vấn đề. Câu hỏi ở đây sẽ là: “Tôi đang cố gắng đạt được điều gì?”.
4. Đánh giá giải pháp:
Sau khi đã tìm hiểu được cội rễ của vấn đề, bạn sẽ đưa ra được rất nhiều giải pháp để lựa chọn. Câu hỏi ở đây sẽ là:
- Trên cơ sở những thông tin có được và mục tiêu cần đạt được, các giải pháp mà tôi có thể chọn lựa là gì?
5. Chọn lựa và xác định giải pháp:Yếu tố sáng tạo sẽ giúp bạn tìm được giải pháp đôi khi hơn cả mong đợi. Cần lưu ý là một giải pháp tối ưu phải đáp ứng được ba yếu tố: có tác dụng khắc phục giải quyết vấn đề dài lâu, có tính khả thi, và có tính hiệu quả.Ở giai đoạn này, bạn cần thử nghiệm tính khả thi của từng giải pháp nhưng chỉ là thử trong đầu. Các câu hỏi ở đây như sau:
- Các giải pháp sẽ được thực hiện như thế nào?- Chúng sẽ thỏa mãn các mục tiêu của tôi đến mức độ nào?- Phí tổn (về tài chính, thời gian, công sức…) cho việc áp dụng mỗi giải pháp là bao nhiêu?- Giải pháp nào tốt hơn, giải pháp nào tốt nhất?
6. Thực hiện:
Khi bạn tin rằng mình đã hiểu được vấn đề và biết cách giải quyết nó, bạn có thể bắt tay vào hành động.
7. Đánh giá kết quả:
Các bước trên đây được xây dựng trên một nguyên tắc mà người ta tạm gọi là KOALA.
K: Thông tin (Knowledge)O: Mục tiêu (Objectives)A: Phương án ( Alternatives):L: Đánh giá và lựa chọn (Look ahead)A: Hành động (Action)
activ8x
Kỹ năng giải quyết vấn đề
Trong khi ở nhiều trường, việc dạy môn tự chọn (trong chương trình mới) đang biến thành những tiết dạy thêm, còn HS chọn học môn tự chọn để đối phó với điểm số thì Trường THCS Trần Văn Ơn (Q.1, TP.HCM) lại đang đi theo một hướng tích cực hơn: học theo dự án.
Đây là phương pháp học mới đang được nhiều trường THPT tiếp cận, nhưng không phải trường nào cũng có thể thực hiện như ở Trường Trần Văn Ơn...
Biến cái khó thành cái... có thể
Thầy hiệu trưởng Trần Mậu Minh bộc bạch: "Tình trạng đối phó của các em khiến môn học tự chọn không còn hiệu quả, các em chỉ nghĩ đến điểm chứ không nghĩ đến kiến thức thu nhận được.
Nhưng cũng không thể đổ lỗi hay ép các em tự chọn theo ý mình mà phải làm thế nào để các em ý thức việc học là tự mình đi tìm kiến thức. Tôi từng được tiếp cận chương trình "Teach to the future" (Giảng dạy tương lai) của Intel (học theo dự án) nhưng phương pháp học này khó thực hiện trong chương trình chính khóa.
Dịp này, tôi tự nhủ: Tại sao không đưa vào chương trình tự chọn?". Gợi ý của thầy hiệu trưởng được cô Hạnh Quỳnh, tổ trưởng tổ tiếng Anh, hăm hở... đi đầu. Cô đưa ra thử nghiệm đề tài đầu tiên "Sưu tầm tư liệu và hình ảnh danh nhân mà em yêu thích và trình bày lại bằng tiếng Anh".
Đề tài được giao cho sáu lớp và cô hỗ trợ bằng cách đưa ra câu hỏi định hướng giải quyết đề tài, hướng dẫn HS truy cập tư liệu trên Internet, trên sách tham khảo. Ở mỗi lớp HS được chia thành sáu nhóm (7-8 HS/nhóm) cùng làm một chủ đề. Thay cho hai tiết học tự chọn mỗi tuần, mỗi chủ đề được bố trí 12 tiết (sáu tuần).
Cũng như cô, trò cũng háo hức trước lối học thoải mái thay vì quanh quẩn trong bốn bức tường nhà trường để học các chủ đề bám sát, nâng cao. Ngày các sản phẩm đầu tiên trình làng, cả thầy hiệu trưởng, giáo viên (GV) cũng hồi hộp không kém gì HS.
Sản phẩm được trình bày cũng khá đơn giản, ngoài một số nhóm ứng dụng PowerPoint trình bày trên vi tính, đa số đều thực hiện trên panô giấy như báo tường. Nhưng GV vẫn nghiệm thu nghiêm túc như nghiệm thu... một dự án, nghĩa là các nhóm thực hiện phải thuyết minh và bảo vệ được đề tài của mình... Nhận thấy hiệu quả của cách học mới, nhà trường lại tiếp tục thử nghiệm với bộ môn giáo dục công dân rồi các môn khác...
GV của trường được cử đi học lớp cốt cán giới thiệu dự án "Partners in learning" (Hợp tác trong học tập) của Microsoft. Rồi hai GV khác được tham gia tập huấn chương trình "Teach to the future" của Intel (đều là các phương pháp học theo nhóm, HS tự khám phá kiến thức thông qua việc lập dự án và ứng dụng kỹ năng công nghệ thông tin vào việc thực hiện dự án - đang được Bộ GD-ĐT triển khai).
Cho đến nay nhà trường đã có 34 GV được trang bị phương pháp dạy học này. Sang năm học này, trường đã triển khai đại trà cho HS lớp 9 một cách bài bản.
Phát triển các kỹ năng
Để HS có đủ kỹ năng tin học thực hiện dự án, trường quyết định cho HS khối 8 học môn tự chọn là nghề phổ thông tin học, trong đó bổ sung nội dung Internet để làm nền tảng. Còn toàn bộ HS lớp 9 học chủ đề tự chọn theo hướng làm dự án.
Trường cũng tăng cường thiết bị. Một phòng Internet 31 máy đường truyền ADSL (được đầu tư bằng vốn dành dụm của trường) được đưa vào sử dụng cho HS lớp 8 học truy cập Internet, HS lớp 9 truy cập tài liệu thực hiện dự án, nâng tổng số máy vi tính của trường lên 158 máy/2.900 HS.
Học kỳ I, HS lớp 9 được triển khai ba chủ đề đồng loạt rất thực tế nhưng đòi hỏi sự sáng tạo. Để thực hiện chủ đề môn toán "Trường dự định lát lại gạch hồ bơi. Nếu là kỹ sư xây dựng em hãy thiết kế mỹ thuật, tính toán số lượng gạch, giá thành", HS phải hỏi người phụ trách hồ bơi các thông số kỹ thuật, diện tích, xúm nhau đo lại diện tích thực tế, đi các cửa hàng vật liệu tìm hiểu tính năng và chủng loại gạch mới nhất phù hợp cho hồ bơi.
Thậm chí có HS còn mua hẳn gạch đem vào để làm mẫu minh họa cho dự án của mình. Với chủ đề môn hóa "Nếu là kỹ sư hóa học, em thiết kế nhà máy sản xuất axit sunfuaric (H2SO4) thế nào", các nhóm đã dùng kiến thức hóa học để viết qui trình sản xuất rồi tìm hiểu trên mạng những nhà máy sản xuất hóa chất để thiết kế nhà máy... Còn với chủ đề mỹ thuật "Nếu là họa sĩ, em sáng tạo vật liệu gì cho bức tranh", sau khi thu hoạch nhà trường đã có được những bức tranh với các chất liệu độc đáo để trang trí và ... "khoe" với khách.
Tuy nhiên, thu hoạch lớn nhất qua cách học này chính là phương thức làm việc theo nhóm. Cùng làm việc với nhau, HS học nhau các kỹ năng tin học, em giỏi kéo em trung bình. Cách học này cũng phát huy ở HS các kỹ năng thuyết trình trước tập thể, kỹ năng giao tiếp, kỹ năng phân tích, kỹ năng trình bày, tư duy sáng tạo, kỹ năng giải quyết vấn đề, kỹ năng lãnh đạo...
Thầy hiệu trưởng phấn khởi ra mặt: "Mặc dù phương pháp dạy của GV chưa thật sự đúng bài bản của Intel hay Microsof, nhưng hiệu quả rất rõ là trước kia các em uể oải học tự chọn thì nay các em đặc biệt hứng thú tự khám phá để học".
(Theo Tuổi Trẻ)
10 điều nhà trường cần dạy học sinh
Hành xử tốt và những kỹ năng xã hội cơ bản như biết chờ đến lượt cũng quan trọng với trẻ như việc cần phải đạt kết quả cao trong các môn đọc, viết, toán học.
Các tác giả của một cuốn sách mới tại Mỹ mang tên "Hệ thống cải thiện các kỹ năng xã hội - chương trình can thiệp vào các lớp học", đã nhận định học sinh cần phải học các kỹ năng xã hội bên cạnh những môn học hàn lâm. Theo họ, 10 kỹ năng hàng đầu mà học sinh cần phải nắm vững, dựa trên cuộc khảo sát hơn 8.000 giáo viên, bao gồm:
1. Biết lắng nghe
2. Biết yêu cầu giúp đỡ
3. Bình tĩnh trước người khác
4. Chịu trách nhiệm về hành vi của mình
5. Chờ đợi đến lượt mình
6. Hòa đồng với mọi người
7. Làm theo các bước
8. Làm việc tốt cho người khác.
9. Tuân theo quy tắc
10. Vượt qua sự sao nhãng
"Nếu chúng ta cải thiện kỹ năng xã hội ở trẻ, chúng ta cũng sẽ thấy sự tiến bộ trong kết quả học tập của chúng. Điều đó không có nghĩa là các kỹ năng xã hội làm người ta thông minh hơn, mà đó sẽ là đòn bẩy giúp bạn học tập tốt hơn", tác giả Stephen Elliott tại Đại học Vanderbilt, Mỹ, cho biết.
Học sinh và giáo viên cần phải tôn trọng sự hợp tác và chủ động. Khi những hành vi này được dạy dỗ và đi vào quy củ, số học sinh vượt ra ngoài khuôn khổ sẽ bớt đi và chúng sẽ có nhiều thời gian hơn cho việc học tập.
Cuốn sách "Hệ thống cải thiện các kỹ năng xã hội - chương trình can thiệp vào các lớp học" dựa trên cuộc khảo sát thực hiện năm 2006. Các tác giả đã tìm thấy danh sách các kỹ năng xã hội cần có giống hệt như những gì họ đã tìm thấy vào năm 1989. "Những điều được coi là các kỹ năng xã hội cơ bản hầu như không thay đổi , Elliot nhận định.
HƯỚNG ĐẠO SINH
QUY TẮC THẢO LUẬN
TS. NGUYỄN QUANG MINH - sưu tầm và giới thiệu
Còn cần đến thảo luận thì không thể xóa họp, nhưng nếu tổ chức cuộc họp đông người khi mỗi người chưa nắm các quy tắc thảo luận thì nhiều điều tệ hại xảy ra. Những quy tắc sau đây từ lâu đã là thói quen trong văn hóa hội họp của Phương Tây.
I. Người điều hoà viên hay chủ toạ phải :
1.Hoàn toàn giữ thái độ vô tư, không thiên vị bất cứ ai, bên nào .
2.Nói càng ít càng tốt và chỉ nói khi cần .
3.Khi nào nói với tư cách một người tham dự thì phải nói rõ như vậy.
4.Phải để cho người ở vào phe thiếu số nói ý kiến của họ .
5.Phải cắt ngay những ai nói ra ngoài vấn đề đang thảo luận phải tuân theo luật nghị sự.
6. Chỉ ném phiếu quyết định của mình khi phiếu hai bên ngang nhau bế tắc .
II. Người tham dự:
1. tránh nói lại những gì người khác đã nói
2.Được phép nói khi người điều hoà viên đồng ý
3.Chỉ nói về vấn đề đang được thảo luận mà thôi
4.Giới hạn lời nói của mình cho thật ngắn gọn , tránh nói lien mien,
5.Không nên để tình cảm chi phối sự thảo luận của mình .
6.Không nên bảo thủ ý kiến mà quên ích lợi chung .
III. Diễn tiến thảo luận một vấn đề:
1)Vấn đề được đặt ra với chủ toạ (pro-blem presentation )
2) Phải có ngưòi đề nghị được một giải pháp (motion)
3)Mọi đề nghị phải được sự tán trợ của ít nhất một người khác (seconded)
4)Nếu không có đề nghị khác thì cho thảo luận đề nghị đó (Discussion )
5) Khi thảo luận đầy đủ thì lấy biểu quyết xem đa số cử toạ cho chấp nhận đề nghị đó (voting ) hoặc biểu quyết chọn đề nghị hay nhất .
6) Ghi vào biên bản quyết định chọn đề nghị đó (mi-nutes recording )
7) Bước sang ván đề khác ( new issue)
IV. Phải hành động như thế khi quá ít thời gian họp :
1) Điều hoà viên hay chủ toạ cho biết nên thảo luận những vấn đề nào trong buổi họp (Brainstoming)
2) Thảo luận và lấy biểu quyết những đề nào ưu tiên nhất (set prorities)
3)Biểu quyết số lượng vấn đề cần thảo luận ( limtingthe issues)
V. Ai điều hoà một buổi họp ?
1.Nếu ít người họp thì không cần điều hoà viên hay chủ toạ .
2. Nếu đông người những ai cũng biết luật nghị sự thì cũng không cần điều hoà viên mà mọi người đều có thể trở thành đồng chủ toạ hay đồng chủ trì .
3. Nếu buổi họp không có kết quả mà cứ đi lang bang thì cử toạ nên bầu ra điều hoà viên.
4. Điều hoà viên không nhất thiết sẽ trở thành chủ tịch hay lãnh tụ ,vì vậy không cần phải là 1 người có uy tín nhưng chỉ cần biết kỹ thuật điều hoà hay chủ trì 1 buổi họp. nhiệm vụ này chấm dứt khi buổi họp giải tán .Nhiệm vụ này cần 1 chuyên viên chứ không phải 1 lãnh tụ .
5. Chủ toạ hay điều hoà viên sẽ tự nhiên nổi ra (Emerged leadership ).
6. Có điều hoà viên hay không đó là quyền cử toạ
VI. Cách đương đầu với những tham dự viên hay hội thảo viên :
1. Với những người hiểu rộng nên để cho họ nói
2. Với người ít nói nên hỏi ý kiến họ
3. Với người hay bắt bẻ nên để chủ toạ trả lời câu hỏi của người ấy
4. Với người nói nhiều nhưng lang man thì phải định giờ cho họ chấm dứt
5. Với người hay rình rập để bẫy kẻ khác thì nên hỏi họ có kế hoạch nào hay hơn mà họ muốn đưa ra .
6.Với người hay khệng khạng thì nên để cho họ có dịp tỏ ra quan trọng
7.Với người hay dành diễn đàn thì nên khéo léo tốp họ lại
VII. Khi người ta nói người ta vô tình hoặc người ta cố ý nhắm vào các mục đích :
1.Nói để thông báo (to inform)
2. Nói để gây ấn tượng trên người khác , làm le.( to impress other)
3. Nói để chỉ huy người khác (command)
4.Nói để bày tỏ cảm xúc ( express feeling )
5. Nói để ấn định vị trí của mình (set status )nói như cha người ta
7. Nói để làm dịu tình hình (cool off)
8. Nói để khích động ( motivate )
9. Nói để duy trì liên hệ ( maintain relations)
10. Nói để che dấu mặc cảm (hide the complexes)
11. Nói để dạy học huấn luyện (teach /intruct)
12. Nói để giết thời giờ ( kill time )
13. Và nhiều thứ khác ...
VIII. Hội ý bằng phương thức “động não”( brainstorming)
1. Một nhóm từ 12 đến 20 người thì lý tưởng
2. Người trưởng nhóm chỉ theo vòng tròn khi tới ai thì người ấy góp ý
3.Đề tài phải thật rõ ràng chỉ 1 ý chính (thí dụ: Làm sao để hội có thể có tài chánh ?)
4. Động não hội viên nào bí thì trả lời “xin qua” để trưởng nhóm chỉ đến người kế bên (thí dụ :lạc quyên )
5. Tuyệt đối không được tỏ bất cứ thái độ nào một lời nói nào có ý phê bình ý kiến của người mới nói, dù là lời khen
7. Khi giáp hết 1 vòng thì thư ký ghi là vòng 2 hay vòng 3 ...
8. Đi nhiều vòng cho đến khi không ai còn ý nũa thì khoá sổ
9. Mỗi ý nên diễn tả bằng vài chữ mà thôi để thư ký tiện ghi chép
10. Trưởng nhóm và thư ký cũng có quyền góp ý khi đến lượt mình
thí dụ : -Làm sao gây quỹ hội ( trưởng nhóm )
-Lạc quyên (ông Xoài ) - xổ số Tomboda (ông Mít ) - Xin qua (ông ổi) - tổ chức đại hội (ông Khoái) - làm bộ ăn mày đi xin tiền ( ông Đậu )
11. nếu các nhóm đều có ý kiến giống nhau thì đó là những ý kiến chính mà đại hội không nên bỏ qua
12. Phương pháp này ai nấy đều tham gia ý kiến
IX. Làm thế nào công bằng để ta thấy rõ một vấn đề
1. Vấn đề nào cũng có 3 phía : phía ta ,phía đối thủ và phía người ngoài cuộc
2. Muốn hiểu cách nhìn của các phía, ta cho 2 phía tranh luận và ta dàh một nữa thời gian cãi hộ cho mỗi phía 1 lần rồi hãy quyết định .
(Tài liệu huấn luyện lớp ALT và Lt của Hội đồng Hướng đạo Liên tỉnh)
Hội nghị Hướng đạo Thế giới lần thứ 38 đã được tổ chức vào ngày 14-18 tháng 7 năm 2008 tại Jeju Island, Hàn Quốc. Với sự tham dự của 1189 đại biểu đến từ 150 quốc gia. Hội Hướng đạo Hàn Quốc đã đứng ra đăng cai tổ chức, Hội nghị đã được Tiến sĩ Han Seung-soo, Thủ Tướng Cộng Hòa Triều Tiên tuyên bố chính thức khai mạc.
Bên cạnh các phiên họp và hội thảo chính thức, các đại biểu có cơ hội tham gia vào nhiều chương trình buổi tối đa dạng và một chuyến tham quan có tính chất giáo dục của Đảo Jeju vào chiều thứ tư.
Hội nghị Hướng đạo Thế giới là cơ quan chủ đạo, “Đại Hội đồng” của Phong trào Hướng đạo Thế giới, bao gồm các thành viên của Tổ chức Hướng đạo các quốc gia.
Đại Hội đồng có chức năng xem xét chính sách và các chuẩn mực của Phong trào Hướng đạo khắp thế giới, lập thành chính sách chung của Tổ chức Thế giới, và dẫn dắt họat động để đạt xa hơn nữa mục đích của Phong trào.
CÁC HỘI VIÊN MỚI
Hội nghị đã chào mừng năm hội viên mới lần đầu tiên đến với Hội nghị: Hội Hướng đạo quốc gia Campuchia (NACS), Tổ chức Phong trào Hướng đạo Kazakhstan (OSMK), Hội Hướng đạo Montenegro; Hội Hướng đạo Syria Tổ chức Hướng đạo quốc gia Ukraine (NOSU).
Thừa nhận Montenegro như là một Tổ chức Hội viên đã thay đổi tình trạng Tổ chức Hướng đạo quốc gia Serbia, vẫn giữ lại tư cách hội viên của WOSM.
Tất cả đã được trình tư cách hội viên vào ngày khai mạc của Hội nghị.
NHỮNG SỰ KIÊN CHO TƯƠNG LAI
Tiến trình các báo cáo được thực hiện theo sự kiện tương lai:
-Cuộc họp Hướng đạo Thế giới lần thứ 13 tại Kenya vào năm 2010
-Hội nghị Hướng đạo Thế giới lần thứ 39 tại Brazil vào năm 2011
-Họp bạn Hướng đạo Thế giới lần thứ 22 tại Thụy Điển vào năm 2011
Nhật Bản được Hội nghị chọn để đăng cai tổ chức Họp bạn Hướng đạo Thế giới vào năm 2015. Singapore cũng được mời đăng cai tổ chức sự kiện.
BẦU CỬ
Sáu người được bầu với nhiệm kỳ sáu năm và một người với nhiệm kỳ ba năm vào Ủy ban Thế giới, từ 12 ứng viên:
Ông Eric Khoo Heng-Pheng, Malaysia
Ông Wahid Labidi, Tunisia
Ông John May, United Kingdom
Ông John Neysmith, Canada
Ông Oscar Palmquist, Brazil
Ông Simon Rhee, Korea
Cho nhiệm kỳ ba năm:
Ông William F. Rick Cronk, USA
Ủy ban Thế giới đã bầu chọn các viên chức sau:
Chủ tịch: Ông William F. Rick Cronk, USA
Phó Chủ tịch: Ông Mario Diaz Martinez, Spain
Phó Chủ tịch: Ông Simon Rhee, Korea
Tiếp tục nhiệm vụ của họ vào Ủy Ban Hướng đạo Thế giới là Bà Thérèse Bermingham (Ireland), Ông Mario Diaz Martinez (Tây Ban Nha), Ông Georges El Ghorayeb (Lebanon), Ông Nkwenkwe Nkomo (Nam Phi), Ông Gualtiero Zanolini (Ý).
Các thành viên rút khỏi Ủy Ban Hướng đạo Thế giới là: Ông Philippe Da Costa (Pháp), Ông John A. Gemmill (Canada), Ông Habibul Alam (Bangladesh), Ông Wayne Perry (USA), Ông Ana E. Piubello (Argentina), Ông Mohamed Triki (Tunisia).
HUY CHƯƠNG SÓI ĐỒNG
Huy chương Sói đồng, giải thưởng cao quý nhất của Ủy ban Hướng đạo Thế giới, được trao tặng cho: Ông Willian Bill Cockroft (Anh), Ông William F.Rick Cronk (Mỹ), Lalit Mohan Jain (Ấn Độ), Sir Garth Morrison (Anh), Yongyudh Vajiradhul (Thái Lan), Neil Westaway (Úc).
Danh sách theo sau đây được trao tặng vào một lần khác ở kỳ Hội nghị Hướng đạo Thế giới tiếp theo: Nhà Vua Bhumibol Adulyadej của Thái Lan, Klaus J. Jacobs (Switzerland), David Bull (Anh), Toby Takemichi Suzuki (Nhật), Henry R. Bill Hall (Anh), Kirsty M. Brown (Úc).
CÁC KHOẢN MỤC CHỦ YẾU CỦA CHƯƠNG TRÌNH NGHỊ SỰ
Các bản báo cáo được Philippe Da Costa, Chủ tịch Ủy Ban Thế giới; Luc Panissod, Quyền Tổng Thư ký Tổ chức Thế giới của Phong trào Hướng đạo; và Maurice Machenbaum, Thủ quỹ trình bày.
Sự điều hành tập trung chủ yếu thông qua Hội nghị. Một số vấn đế được đưa ra là:
Về chiến lược của Phong trào Hướng đạo, xúc tiến mỗi một trong bảy ưu thế đã được báo cáo với nhiều quốc gia trình bày các mẫu hình thực hiện thành công và tốt nhất. Các Tổ chức Hướng đạo quốc gia có cơ hội để tham gia lựa chọn hơn 30 cuộc hội thảo về các chủ đề như phát triển hội viên, chương trình thanh niên, khuyến khích những người tình nguyện và phát triển sự tự nguyện trong Phong trào Hướng đạo, và sơ lược về Phong trào Hướng đạo. Một số đề tài chính được đưa ra bàn thảo để hướng đến kế hoạch ba năm tiếp theo là : Để hết tâm trí vào giới trẻ, sự hỗ trợ của người lớn, truyền thông tốt hơn và cải thiện hình tượng của Phong trào Hướng đạo.
Những đề tài liên quan đến sự phát triển tư cách hội viên được đề cập đến như sự cần thiết đưa ra những điều tốt đẹp của Phong trào Hướng đạo hơn nữa cho giới trẻ. Một số cách thức mới để phát triển tư cách hội viên đã được trình bày trước Hội nghị để khuyến khích các Tổ chức Hướng đạo quốc gia suy nghĩ về chủ đề và học cách làm thế nào để thu nhận thêm hội viên mới và duy trì sự tồn tại của họ thông qua mẫu hình của Tổ chức Hướng đạo quốc gia thực hiện tốt nhất. Một cuộc hội thảo sôi nổi cho phép các Tổ chức Hướng đạo quốc gia khai thác lẫn nhau và nắm được nhiều phương thức để mỗi Tổ chức Hướng đạo đem về áp dụng cho quốc gia mình.
Một tổ chức mới của World Scout Shop đã được khai trương ở Hội nghị, theo quyết định của Ban Tài nguyên Hướng đạo Quốc tế (SCORE) để khởi đầu kế họach phát triển cho những năm 2008-2011. Scout Store, như bây giờ đã biết, sẽ cung cấp những dịch vụ mới đến các Tổ chức Hướng đạo quốc gia và tất cả các tổ chức sự kiện của Hướng đạo.
Nhiều đối tác của WOSM đã tham gia Hội nghị. Bao gồm Phó Chủ tịch Linden Egdell và Mary McPhail Chủ tịch điều hành của Hội Nữ Hướng đạo Thế giới, Dong Eung-Park của Ủy ban UNICEF Hàn Quốc, Hon. Abdourahmane Sow đến từ World Scout Parliamentary Union, Chủ tịch của CONGO (Conference of NGOs) và những đại diện đặc biệt đến từ SCORE, Kandersteg, DESMOS, Hội nghị Phong trào Hướng đạo Thiên Chúa giáo quốc tế, Hội thân hữu Nam và Nữ Hướng đạo quốc tế, Hiệp hội Hướng đạo Hồi giáo và YWCA.
Chương trình Hướng đạo Thế giới và Môi trường (WSEP) mới đã được đưa ra ở Hội nghị. Bao gồm Huy hiệu Hướng đạo Môi trường, nguồn lực họat động, và khuôn khổ cho việc giáo dục môi trường. WSEP củng cố cam kết của Phong trào Hướng đạo Thế giới đối với môi trường. Trang Web Hy vọng, một tổ chức đối tác của WOSM, đã được trình bày ở Hội nghị, thu thập dữ liệu để đánh dấu sự kiện.
Vanessa Von der Muhll
Nai thiện chí Võ Văn Tuấn (dịch)