-
SUY NGHĨ VỚ VẨN VÀ TRIẾT LÝ SỐNG ongdogia Tham gia từ Thu, Dec 23 2004 Thiên bất đáo, địa tòn ten Bài gửi 392 Re: Biển và em Ta đã chết trong đời này một nửa Một nửa sống vì hoài niệm cũ mà thôi Ta chết trong lối mòn đi sáng tối Chết trong ngày thường không có bóng hoa che *... Ta đã chết trong vạn lần...
-
Nhắn một người đã mất hút trong cõi này: GỬI GIẤC THỤY MIÊN Rồi sẽ quên những tháng ngày vụng dại Những bóng hình hư ảo trót đam mê Những xao động tim này còn khắc mãi Dẫu ngày mai riêng...
-
HOA TRẮNG CHO EM Tôi gửi em một nhành hoa trắng Theo em đi về chốn xa xôi Trời chớm đông trời vàng hoe nắng Em tinh khôi em hóa mây trời... Tôi cứ nghĩ rồi có còn không nhỉ Gió đầu đông từng ngọn lướt bên...
-
VÌ TÌNH YÊU... "Ты за любовь прости меня Я не могу иначе..." "Em là thế, chẳng thể nào khác được Vì tình yêu hãy tha thứ cho em..." Lạ kỳ thay câu hát vẫn vẹn nguyên Câu hát theo em...
-
Một thoáng Đường thi (Thủ nhất thanh) KHÔNG… Không lối về xưa, không lá bay Không sương nhẹ phủ ướt vai gầy Không buồn nên nhớ thành vô định Không luyến nên thương chẳng ngất ngây Không ánh mắt nhìn...
-
Dang tay tôi níu mây ngàn Nguyên trinh một dải phủ tràn xác thân Hái sao từ giữa sông Ngân Sợi tình xâu chuỗi tôi lần mân côi Giữa dòng nhặt nhánh rong trôi xe dây lòi...
-
NÍU BUỔI XUÂN THÌ Rồi một mai chợt khi nhớ lại Đã có lần ta ước được cùng nhau Niềm vui nở nụ cười nơi khóe mắt Nghe ngậm ngùi ngày cũ trốn nơi đâu? Ta cô lẻ giấu mảnh tình cô lẻ Bao xót xa làm vỡ cả...
-
EM ĐÙA THÔI ĐẤY (Lãng Du) Em đùa thôi đấy, đừng tin nhé Anh về gom góp hết thương vay Em đem nhung nhớ ra gửi gió Còn mấy nụ cười anh trả mây... Em đùa thôi nhé, đừng tin đấy Tiếu ngạo trần ai thế đủ rồi Nửa câu...
-
Lãng du Xin người thôi dệt vần thơ Để tôi ném cái vẩn vơ lên trời Trần gian còn một mình tôi Đong đo cho lắm để rồi trắng tay Gọi trời gọi đất tôi vay Duyên tình một cắc, rủi may một hào Chông chênh đất thấp...
-
CHO NGƯỜI TRÓT THƯƠNG Nửa đêm suy nghĩ vẩn vơ... * Em giờ thơ đã cạn nguồn Con tim đã đập nhịp buồn bấy nay Thì thôi tình để gió bay Bao nhiêu nguyện ý từ nay trả người... Em giờ một mảnh trăng xuôi Ngẩn ngơ đơn độc giữa trời mây...